Em bé xuất hiện đúng lúc tôi tưởng mình vừa được thở.
Tờ kết quả siêu âm còn ấm. Tôi cầm nó ngồi trước cửa phòng khám, quên cả đứng dậy. Bác sĩ nói thai được 8 tuần. Tôi đếm ngược trong đầu. Đúng 31 ngày trước, tôi và chồng cũ ký xong giấy ly hôn. Nghĩa là đứa trẻ đã có mặt khi hai đứa mình vẫn còn là vợ chồng.
Cảm giác lúc ấy không phải vui. Cũng chưa tới mức sụp. Chỉ như có ai kéo ghế ra, bảo ngồi lại một chút đã.
Minh và tôi cưới được 3 năm. Không có người thứ ba. Không có trận đập đồ. Chỉ có hai người, mỗi ngày một ít, đi lệch nhau.
Anh nhận vị trí quản lý dự án ở thành phố khác. Việc anh chờ từ lâu. Anh muốn tôi nghỉ làm, đi cùng. Mẹ tôi vừa phẫu thuật đầu gối, cần người ở nhà. Việc của tôi cũng đang đều. Anh bảo có thể thuê người chăm mẹ. Vợ chồng thì phải ở một chỗ.
Tôi hỏi nếu mình không đi thì sao. Anh nghĩ hơi lâu. Rồi nói: “vậy cứ thế này thôi.
Câu đó ngắn. Nhưng đủ để tôi hiểu. Trong kế hoạch của anh, người phải dời lịch luôn là tôi.

Yêu xa vài tháng. Lúc đầu còn cãi. Sau chỉ còn tin nhắn đã đọc. Tôi là người đưa đơn. Ngày ký, anh hỏi có muốn nghĩ lại không. Tôi lắc đầu. Tôi tưởng mình dứt khoát. Một tháng sau, bụng tôi lên tiếng.
Đêm ấy tôi nói với mẹ. Bà không bảo giữ. Không bảo bỏ. Bà chỉ nhìn tôi như nhìn đứa con đã lớn, rồi bảo tự cân nhắc phần đời còn lại. Tôi biết bà sợ. Bà không nhét nỗi sợ ấy vào tôi.
Hai hôm sau, chuông cửa. Người đứng ngoài là bố chồng cũ. Trên tay hộp canh sườn củ sen tôi từng khen ngon một cái Tết. Ông hỏi trước khi tôi kịp giả vờ bình thường: con mang thai rồi phải không?
Tôi đứng khựng. Ông kể vừa gọi hỏi thăm mẹ tôi. Bà xúc động, nói hở. Nhìn mặt tôi, ông đoán ra đứa trẻ là cháu mình.
Tôi sẵn sàng nghe một tràng “về đi, nghĩ cho con”. Ông không nói thế.
Ông bảo không tới để ép tôi quay lại với Minh. Ông chỉ muốn tôi biết: nếu giữ đứa trẻ, không nhất thiết phải gồng một mình.
Rồi ông móc túi, đưa tờ giấy viết tay. Từng khoản. Khám thai. Sinh. Chăm. Học về sau. Dòng cuối mới làm tôi đọc đi đọc lại: mọi chi phí do bố chịu. Không lấy quyền thăm cháu. Không lấy việc xen vào đời sống của mẹ đứa trẻ làm điều kiện.

Tôi từ chối ngay. Phản xạ. Ông không giận. Ông bảo về nghỉ, nghĩ thêm. Canh còn nóng. Ông để hộp xuống rồi đi.
Ngoài hành lang chung cư, tôi ngồi rất lâu. Gối đầu lên đầu gối. Rồi mở điện thoại, nhắn Minh đúng một câu: “em đang mang thai 8 tuần”.
Chưa đầy một giờ, máy đổ liên tục. Anh nói sẽ về ngay. Gặp nhau, anh bảo nếu tôi sinh, anh chịu trách nhiệm.
Tôi nhìn anh. Nhìn lại tờ giấy của bố anh. Trong đầu chỉ còn một câu hỏi, không có đáp án sẵn: hôm phát hiện mình có bầu sau 31 ngày ly hôn, có phải đời đang kéo mình trở lại chỗ cũ? Hay đời chỉ đưa thêm một lựa chọn, rồi đứng sang một bên?
Tôi chưa chốt giữ hay không. Cũng chưa chốt có ngồi lại với Minh hay không. Hai việc ấy không buộc phải thành một.
Nếu bạn đang đứng chỗ giống tôi, nhớ giúp mình điều này. Đừng giữ con để vá một cuộc hôn nhân đã lệch. Đừng bỏ con chỉ vì sợ một mình. Hỏi bác sĩ tuổi thai, xét nghiệm, sức mình. Hỏi ví tiền, hỏi người thân còn đứng cạnh được tới đâu. Lời giúp không kèm điều kiện thì được phép nhận, được phép cảm ơn, cũng được phép chưa nhận vội.
Đứa trẻ chưa kịp thành quyết định. Nó mới chỉ là một tin. Tin ấy đáng được nghe bằng cái đầu tỉnh, không phải bằng nỗi sợ bị bỏ lại.


Cùng chủ đề